Tác phẩm Ánh trăng của nhà thơ Nguyễn Duy hiện lên là một hình ảnh ánh trăng hết sức chân thực và sâu sắc. qua những kỉ niệm của tác giả về trăng và những biểu hiện của hiện tại cho chúng ta thấy được sự thật về con người, khi cuộc sống đầy đủ thì người ta lại quên đi những khổ sở, khó khăn lúc trước. Trong bài viết này Toptailieu sẽ chia sẻ đến bạn đọc cách Cảm nhận bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy học sinh giỏi kèm dàn ý hay và chính xác nhất.

1. Dàn ý cảm nhận bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy học sinh giỏi kèm dàn ý

Mở bài

– Giới thiệu về tác giả, tác phẩm: Nguyễn Duy là một nhà thơ nổi tiếng và đi đầu trong công cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ. thơ văn của ông gần gũi với cuộc sống, mang hương vị thân thương, giản dị và đằm thắm. một trong những tác phẩm nổi tiếng của Nguyễn Duy là tác phẩm Ánh trăng, tác phẩm rất đỗi gần gũi và giản dị. tác phẩm đã mang lại cho chúng ta cảm giác chân thực và vô cùng sâu sắc.

Thân bài

– Phân tích bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy

Vầng trăng trong quá khứ

– Trong quá khứ, tác giả nhớ đến kỉ niệm của mình với trăng lúc nhỏ: gắn bó với đồng, với sông, với bể,…

– Tác giả nhớ đến hồi khi chiến tranh mình và trăng đã ở trong rừng cùng

– Tình cảm gắn bó sâu sắc và thân thiết

– Trăng như bạn thân tình, người bạn tri kỉ đối với tác giả

Vầng trăng của hiện tại

– Ở hiện tại thì trăng như một người dưng qua đường, không quen biết, không rõ ràng trăng như người xa lạ, không quen biết, không từng gặp con người bội bạc, thờ ơ và không thân thiết với thẳng như trước

– Cảm xúc của tác giả về trăng với con người: Tâm trạng buồn tủi của tác giả nhớ trăng kỉ niệm, nhớ trăng xưa tác giả cảm thấy cuộc sống thay đổi thì tình cảm cũng thay đổi theo cảm nhận về một quá khứ đẹp, một kỉ niệm sâu sắc với trăng

Kết bài

– Nêu cảm nhận của em về tác phẩm ánh trăng của Nguyễn Duy

Cảm nhận bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy học sinh giỏi kèm dàn ý

2. Cảm nhận bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy học sinh giỏi kèm dàn ý

Nguyễn Duy là nhà thơ sinh ra và trưởng thành trong khi đất nước tham gia kháng chiến chống Mỹ. Hồn thơ ông mộc mạc và bình dị, chủ yếu viết về thiên nhiên. “ Ánh trăng” là tác phẩm tiêu biểu của phong cách sáng tác của ông, bài thơ đã gợi cho người đọc một thái độ sống nhớ về cội nguồn, ân nghĩa thủy chung sâu sắc.

“ Hồi nhỏ sống với đồng

Đủ cho ta giật mình.”

Tác phẩm được trích từ tập thơ cùng tên “ Ánh trăng”, Nguyễn Duy đã sáng tác bài thơ vào năm 1978, chỉ vỏn vẹn ba năm sau khi đất nước ta hoàn toàn giành được hòa bình và độc lập.

Hai khổ thơ đầu hiện lên, vẽ ra những hồi ức khi con người và vầng trăng từng ở cùng nhau, thứ tình cảm gắn bó và đẹp đẽ.

“ Hồi nhỏ sống với đồng

Với sông rồi với bể

Hồi chiến tranh ở rừng

Vầng trăng thành tri kỷ

Trần trụi với thiên nhiên

Hồn nhiên như cây cỏ

Ngỡ không bao giờ quên

Cái vầng trăng tình nghĩa”

Đây như là lời tâm tình, kể lại một câu chuyện của tác giả. “ Hồi nhỏ”, “hồi chiến tranh” vô cùng bình dị, giản đơn. Đó là những mảnh kí ức vô cùng đẹp đẽ, một không gian bao la, mênh mông được hiện ra qua các hình ảnh “ đồng, sông, bể”. Để rồi chi với khổ thơ đầu, điệp từ “ với” đã được điệp lại ba lần, nhấn mạnh thêm sự gắn bó của con người với thiên nhiên, với ánh trăng. Vì vậy vầng trăng trở thành tri kỷ, tri kỷ là những người bạn tâm tình có thể chia sẻ với nhau mọi chuyện, ở bên cạnh nhau thậm chí cả lúc khó khăn, gian khổ. Vầng trăng đã được nhân hóa trở thành người bạn luôn kề vai sát cánh bên cạnh con người. Phép liên tưởng vô cùng độc đáo “ trần trụi với thiên nhiên” kết hợp cùng phép so sánh “ hồn nhiên như cây cỏ” đã vẽ ra một hình ảnh thơ mộc mạc, vui tươi, trong sáng mà hồn nhiên, gợi ra một sợi dây liên kết vô hình giữa người lính lúc bấy giờ với ánh trăng và thiên nhiên. Tác giả cũng mượn hình ảnh này để nói về con người lúc bấy giờ: hồn nhiên, vô tư, trong sáng, hòa quyện vào thiên nhiên. Vầng trăng đã theo bước chân con người từ nhỏ tới lúc trưởng thành, cả ngay lúc yên ấm, hạnh phúc hay vất vả và gian lao. Trăng không chỉ là “ tri kỷ” mà còn được nhân hóa thành “ vầng trăng tình nghĩa” đại diện cho quá khứ ngày xưa. “ Không bao giờ quên” gợi sự chắc chắn thì lại được đặt kèm với từ “ Ngỡ” làm cho sự chắc chắn trong câu thơ hoàn toàn lung lay, phải chăng đó là dấu hiệu cho sự đổi thay của con người

Mạch thơ hoàn toàn thay đổi khi tác giả đưa người đọc từ hồi ức quay trở lại hiện tại.

“ Từ hồi về thành phố

Quen ánh điện cửa gương

Vầng trăng đi qua ngõ

Như người dưng qua đường

Thình lình đèn điện tắt

Phòng buyn-đinh tối om

Vội bật tung cửa sổ

Đột ngột vầng trăng tròn.”

Sau những năm tháng gian khổ tham gia chiến tranh, hòa bình đã được lập lại. Người lính phải nói lời từ giã khu rừng năm xưa chinh chiến để trở về thành phố. Thành phố thì đầy đủ tiện nghi, có “ ánh điện”, có “ cửa gương” khác xa với cánh rừng xưa cũ. Để rồi khi trăng vô tình “ đi qua ngõ” vẫn tròn vành vạnh, vẫn sáng và mang trong mình tấm lòng thủy chung, cái “ vầng trăng tình nghĩa” ngày ấy giờ chỉ còn là “ người dưng qua đường”. Người dưng nghe mới xa lạ làm sao, biện pháp nhân hóa và so sánh đã bộc lộ rõ sự vô tình của con người. Khi hoàn cảnh thay đổi, vầng trăng vẫn vậy nhưng con người đã thay đổi tự bao giờ. Khi một sự việc bất ngờ xảy ra, thành phố lúc bấy giờ mất điện. Đặt vào ngữ cảnh bài thơ đã làm nổi bật thêm sự tương phản giữa ánh sáng và bóng tối. Kết hợp với các từ “ thình lình”, “ vội” đã làm cho nhịp thơ gấp gáp và dồn dập, để rồi câu thơ và người đọc như sững lại khi “ đột ngột” xuất hiện vầng trăng tròn. Vầng trăng như soi sáng ra cả chân lí cho bài thơ : con người luôn vội vã, tấp nập với cuộc sống hiện đại cho đến khi nhận ra vẻ đẹp của thiên nhiên thì lại bàng hoàng và sững sờ. Khi ánh sáng nhân tạo mất đi, con người ta mới nhớ đến người bạn thủy chung thuở xưa. Từ “ đột ngột” ở đây không chỉ thể hiện sự xuất hiện bất ngờ của vầng trăng tròn mà còn là sự thức tỉnh trong lương tâm mỗi con người. Tâm trạng con người lúc này thảng thốt và ngỡ ngàng trước sự vô tâm của chính mình, từ đó gợi lên suy nghĩa day dứt và tiếc nuối.

Đi từ mạch thơ từ hồi ức đến hiện tại, để đến khi thức tỉnh nhà thơ cảm thấy rung động mãnh liệt và rút ra triết lí nhân sinh vô cùng sâu sắc.

“ Ngửa mặt lên nhìn mặt

Có cái gì rưng rưng

Như là đồng là bể

Hư là sông là rừng

Trăng cứ tròn vành vạnh

Kể chi người vô tình

Ánh trăng im phăng phắc

Đủ cho ta giật mình.”

Nhà thơ “ rưng rưng” như nước mắt đã sắp chực trào, không thể nào kìm nén được nữa. Từ “ mặt” được lồng vào câu thơ cũng mang nhiều ý nghĩa. Có thể hiểu là nhà thơ đối mặt với trăng – người bạn tình nghĩa, tri kỉ năm xưa, hoặc đó chính là quá khứ đối mặt với hiện tại, sự thủy chung, vẹn nguyên đối mặt với cái bạc bẽo, vô tình. Vầng trăng như soi sáng cả tâm hồn nhà thơ, nhà thơ nhắm mắt và nhớ về khoảng thời gian chiến tranh, lúc ấy có  “ đồng – bể – sông – rừng”, những mảnh kí ức vẫn còn nguyên vẹn như ngày đầu. Các biện pháp liệt kê kết hợp với điệp ngữ “ như là” đã khiến cho giọng thơ thay đổi đột ngột và bất ngờ, nhịp thơ trở nên chậm rãi và trầm lắng dần, lặng lẽ trôi như những cơn sóng nhẹ nhàng đưa nhà thơ trở về với hoài niệm. Vầng trăng được miêu tả bằng nhiều câu thơ : trăng tình nghĩa, tri kỷ, để rồi đến cuối cùng trăng vẫn “ tròn vành vạnh” không bao giờ đổi thay. Trăng trở thành một biểu tượng của sự vẹn nguyên, thủy chung, không thay đổi dù con người có “ vô tình” như thế nào. Nhân hóa trăng “ im phăng phắc” chính là sự trách móc, giận hờn của trăng trước sự bạc bẽo, vô tình của con người. Nhưng đồng thời ấy cũng chính là sự bao dung của trăng, trăng biết con người đã nhận ra và giật mình, hối lỗi vì thế trăng sẵn sàng tha thứ tất cả. Tuy nhiên chính nhờ vào sự “ im lặng”, lạnh lùng ấy đã khiến con người “ giật mình” thức tỉnh. Đó không chỉ là thức tỉnh bình thường mà còn là sự thức tỉnh trong nhân cách con người, lương tâm, đó chính là câu xin lỗi và sám hối chân thành. “ Vầng trăng” đã được thay thế thành “ ánh trăng” ở khổ thơ cuối mang ý nghĩa bao hàm và khái quát. Vầng trăng tròn ý chỉ quá khứ thủy chung, còn ánh trăng chính là vầng hào quang của quá khứ soi sáng cho tương lai, phải có quá khứ thì mới có tương lai hiện tại. Vì vậy mỗi con người phải biết trân trọng quá khứ nghĩa tình ngày xưa để hướng về tương lai.

Bài thơ như một lời bộc bạch, tự sự giải bày để rồi làm bật lên một triết lí nhân sinh vô cùng sâu sắc. Đặc biệt các câu thơ đều chỉ viết hoa chữ cái đầu của mỗi đoạn, gợi nên sự liền mạch, nối tiếp nhau của cả bài thơ. Các hình ảnh thơ đẹp đẽ, đan xen vào nhau đều mang những ý nghĩa sâu xa và chất chứa tâm sự.

Đây không chỉ là câu chuyện của nhà thơ mà còn là của tất cả mọi người, mỗi con người ta sau khi đọc xong “ ánh trăng” đều phải nhận thức được rằng: Quá khứ chính là nền tảng cho tương lai sau này, không bao giờ được quên đi quá khứ nghĩa tình, dù cuộc sống có đổi thay và xa cách thì cũng không nên vô tình và bạc bẽo. Phải thực hiện theo đạo lí “ Uống nước nhớ nguồn” quý báu của ông cha ta ngày xưa, khi thực hiện được những điều ấy thì chắc hẳn chúng ta sẽ thành công trong cuộc sống và trở thành người được mọi người quý mến, kính trọng và yêu thương.

———————————-

Trên đây, Toptailieu đã cùng các bạn tìm hiểu cách cảm nhận bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy học sinh giỏi kèm dàn ý. Hi vọng đây là những thông tin bổ ích cho các bạn. Chúc các bạn học tập tốt.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.