Tiểu đội xe không kính là cái tên vừa hài hước mà vừa đáng thương. Cảm nhận về Bài thơ về tiểu đội xe không kính học sinh giỏi sẽ giúp ta hiểu rõ hơn về tiểu đội này, về sự lạc quan yêu đời của họ cùng những khó khăn, vất vả mà họ phải trải qua khi tham gia chiến đấu

1. Dàn ý Cảm nhận về Bài thơ về tiểu đội xe không kính học sinh giỏi

a. Mở bài

– Giới thiệu về tác giả và tác phẩm

b. Thân bài

*  Cảm nhận về chất thơ trong cách viết của tác giả

– Ở nhan đề có cả từ Bài thơ chứng tỏ đây là một bài thơ thực thụ

– Sử dụng những ý thơ với từ ngữ giản dị để miêu tả những khó khăn vất vả nhưng đều toát lên vẻ lạc quan, yêu đời của những người lính

* Cảm nhận về hình ảnh những chiếc xe không kính

– Là những hình ảnh tả thực, phản ánh sự tàn khốc, ác liệt mà chiến tranh đem lại

– Là chiếc xe không còn nguyên vẹn, thiếu thốn đủ thứ những vẫn bon bon trên đường

* Cảm nhận về hình ảnh người lính lái xe

– Là những người rất dũng cảm, hiên ngang, không sợ khó sợ khổ

– Là những người lạc quan yêu đời, đoàn kết cùng nhau vượt qua mọi khó khăn

c. Kết bài

– Khẳng định lại vấn đề và nêu lên những cảm nhận của bản thân về bài thơ trên.

2. Cảm nhận về Bài thơ về tiểu đội xe không kính học sinh giỏi

Cảm nhận về Bài thơ về tiểu đội xe không kính học sinh giỏi

Trong những cuộc kháng chiến trường kì của dân tộc, thứ làm nên thắng lợi đầu tiên phải kể đến chính là sự đoàn kết của toàn dân, toàn quân. Và điều quan trọng thứ hai phải kể đến, đó chính là lòng quả cảm của những chiến sĩ ngoài tiền tuyến. Hình ảnh của họ được rất nhiều nhà văn, nhà thơ đưa vào vần thơ câu hát. Đặc biệt, Phạm Tiến Duật đã mở ra một con đường khai thác mối, đó chính là niềm tin và sự yêu đời của những người lính. Điều này được thể hiện rõ ràng trong bài thơ “Bài thơ về tiểu đội xe không kính”.

Đầu tiên, về nhan đề bài thơ, được hiểu theo đúng nghĩa đen là những chiếc xe không có kính. Ấn tượng ở đây không chỉ một chiếc xe không kính, mà cả tiểu đội xe đều không có kính. Nguyên nhân cũng được tác giả nêu kĩ trong bài thơ, làm người đọc hiểu được sự gian nan và nguy hiểm của hoàn cảnh kháng chiến.

“Không có kính không phải vì xe không có kính”.

Câu thơ giản dị thoạt nghe như lời kể lể, giải bày. Xe vốn có kính, chính chi tiết tả thực không có kính này mới gây sự chú ý, bất ngờ. Tác giả nhấn mạnh, dùng câu phủ định để nhấn mạnh việc xe không có kính là điều trái tự nhiên. Vậy tại sao lại xuất hiện điều trái tự nhiên đó? Nhà thơ vào vị trí của người chiến sĩ lái xe để trả lời:

“Bom giật bom rung kính vỡ đi rồi”.

Hoàn cảnh chiến trường mới khốc liệt làm sao. Trong màn mưa bom bão đạn, chiếc xe vẫn vững vàng tiến về phía trước. Nhưng do “bom giật, bom rung” làm kính xe vỡ. Hay nói rõ hơn, nguyên nhân của sự bất thường này chính là do chiến tranh. Tuy nhiên, đối lập với sự khó khăn của hoàn cảnh, tâm trạng của người chiến sĩ lại nổi bật hẳn lên:

“Ung dung buồng lái ta ngồi

Nhìn đất, nhìn trời, nhìn thẳng”.

Tuy nhiên, việc những chiếc xe mất đi kính cũng làm ảnh hưởng rất lớn tới những người lính làm nhiệm vụ lái xe. “Thấy gió vào xoa mắt đắng”, “bụi bay tóc trắng như người già”, “mưa tuôn mưa xối như ngoài trời”, biết bao nhiêu thử thác nhưng hình ảnh người lính được xây dựng vẫn hiên ngang và lạc quan. Những câu thơ có vần và nhịp điệu, thể hiện sự nhịp nhàng của đoàn xe di chuyển tiến về phía trước. Vẻ độc đáo của chiếc xe, “không có kính” được tác giả phác hoạ rõ nét trong từng đoạn thơ như nhẫn mạnh sự đặc biệt của nó. Cũng thông qua đó, hoàn cảnh khắc nghiệt của chiến trường càng được làm rõ nét thêm.

Những người lính trẻ luôn có niềm tin và sự lạc quan đúng với tuổi của mình. Họ không nề hà gì với gian khổ, chỉ một lòng hướng về đất nước và đồng bào. Trên con đường, họ gặp được những đồng đội khác của mình:

“Những chiếc xe từ trong bom rơi

Đã về đây họp thành tiểu đội.

Gặp bè bạn suốt dọc đường đi tới

Bắt tay qua cửa kính vỡ rồi.”

Một niềm vui trong lúc hành quân của họ chỉ đơn giản là được gặp những đồng đội của mình. Đó chính là nét đẹp ở một khía cạnh khác của những người lính – tình đồng đội. Qua đây, ta như bắt gặp một cậu thiếu niên đúng tuổi chứ không phải một người lính nữa. Họ cười nói, trao nhau những cái bắt tay, những cái ôm trìu mến.

Tình đồng đội của những anh lính lái xe trên tuyến đường Trường Sơn càng thắm thiết, cảm động khi họ chia sẻ với nhau một bữa cơm dã chiến:

“Bếp Hoàng Cầm ta dựng giữa trời

Chung bát đũa nghĩa là gia đình đấy

Võng mắc chông chênh đường xe chạy

Lại đi, lại đi trời xanh thêm.”

Trong khoảng thời gian căng thẳng và giờ nghỉ ít ỏi, họ cùng nhau ăn uống, coi nhau như một gia đình thực thụ. Những chiếc võng được mắc lên tạm bợ, màn trời chiếu đất nhưng vẫn rộn lên niềm vui sướng. Điệp ngữ “lại đi” thể hiện sự tuần hoàn liên tục của công việc, không được nghỉ và ngắt quãng. Tuy nhiên, sau đó tác giả sử dụng “trời xanh thêm” thể hiện niềm lạc quan chứ không hề chán nản của những người lính.

“Không có kính, rồi xe không có đèn

Không có mui xe, thùng xe có xước

Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước:

Chỉ cần trong xe có một trái tim.”

Điệp ngữ không có được lặp lại nhiều lần như thể hiện rõ sự thiếu thốn của chiến trường. Tuy vậy, tiểu đội vẫn chạy, chạy vì miền Nam phía trước, vì đồng bào và vì tự do. Lý tưởng cao cả của họ là đất nước được giải phóng hoàn toàn, nên tất cả những khó khăn hiện tại đều không đáng kể.

Trái tim trong đây có hai lớp nghĩa. Thứ nhất, chính là nghĩa đen. Chỉ cần xe vẫn còn một người sống sót, chiếc xe đó vẫn chạy, lao mình vào àn mưa đạn. Thứ hai, chính là thể hiện được việc, chỉ cần vẫn còn niềm tin và hy vọng, cách mạng nhất định vẫn được tiếp tục và thắng lợi. Với tất cả những phẩm chất cao đẹp đó, tác giả đã cho chúng ta xem lại những thước phim đáng giá về những người anh hùng dân tộc. Mặc kệ hoàn cảnh như nào, chỉ cần nghĩ đến tương lai giải phóng, họ sẽ làm được mọi việc.

——————————-

Trên đây Toptailieu đã cùng các bạn Cảm nhận về Bài thơ về tiểu đội xe không kính học sinh giỏi. Mong rằng bài viết này sẽ giúp các bạn bổ sung thêm những kiến bổ ích về môn Ngữ văn và học thật tốt nhé!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.