Người lái đò sông Đà là tác phẩm tiêu biểu của văn học Việt Nam, Nguyễn Tuân đã thành công trong cách miêu tả hình ảnh thiên nhiên và con người nơi đây, ông đã tìm được thứ vàng mười. Trong bài viết này Toptailieu sẽ chia sẻ đến bạn đọc cách cảm nhận về đoạn “Thuyền tôi trôi trên sông Đà… trên dòng trên” học sinh giỏi  hay và chính xác nhất.

1. Dàn ý về đoạn “Thuyền tôi trôi trên sông Đà… trên dòng trên” học sinh giỏi 

Mở bài

– Đôi nét về tác giả: Nguyễn Tuân là nhà văn, nhà thơ nổi tiếng của văn học Việt Nam, ông có phong cách sáng tác văn học riêng, ưa chủ nghĩa xe dịch phiêu lưu khám phá những miền đất mới.

– Tùy bút Người lái đò sông Đà: Một trong những tác phẩm nổi tiếng, tiêu biểu của Nguyễn Tuân, ông đã thành công khi đi tìm thứ vàng mười nơi Tây Bắc xinh đẹp.

Thân bài

– Những nét mới của tác phẩm Người lái đò sông Đà về tính cách con sông Đà.

– Ở đoạn này chính là nói đến hình ảnh con sông Đà trữ tình

– Hình ảnh thiên nhiên Tây Bắc, vẻ đẹp thiên nhiên, con người cuộc sống lao động.

=> Vẻ đẹp hoang sơ, tĩnh lặng nhưng toát lên sự yên bình của thiên nhiên, con người nơi đây

Kết bài

– Những nét nổi bật về giá trị nội dung và giá trị nghệ thuật của đoạn trích

– Nêu cảm nhận của em về tác phẩm cũng như đoạn trích và khẳng định tài năng của tác giả Nguyễn Tuân

Cảm nhận về đoạn “Thuyền tôi trôi trên sông Đà... trên dòng trên” học sinh giỏi

2. Bài văn cảm nhận về đoạn “Thuyền tôi trôi trên sông Đà… trên dòng trên” học sinh giỏi 

Tùy bút người lái đò sông Đà là kết quả chuyến đi thực tế lên vùng núi cao Tây Bắc của Nguyễn Tuân nhằm khám phá vẻ đẹp vàng mười của đất và người nơi đây. Tác phẩm không nằm ngoài phong cách sáng tác vốn có của nhà văn, đó là văn phong của sự tài hoa, uyên bác, tập trung tất cả sinh lực để sáng tạo trên từng con chữ. Tác phẩm này dài, có nhiều đoạn hay, thể hiện được sự tài hoa của nhà văn Nguyễn Tuân, đặc biệt là đoạn văn miêu tả vẻ đẹp tĩnh lặng, thơ mộng, hiền hòa của con sông Đà “Thuyền tôi trôi trên sông Đà… trên dòng trên”

Đối tượng miêu tả trực tiếp trong tùy bút là hình ảnh con sông Đà với hai sắc thái đối lập là hung bạo, dữ dội và thơ mộng, trữ tình. Với đoạn trích trên con sông Đà chủ yếu được khai thác vẻ đẹp của sự thơ mộng, trữ tình. Sông Đà được miêu tả bằng điểm nhìn rất gần, khi nhà văn ngồi trên thuyền, tận mắt quan sát cảnh đẹp trên sông, toàn cảnh con sông Đà được thu nhỏ lại, bằng cái nhìn cận cảnh, là lúc nhà văn cảm nhận được tất cả vẻ đẹp hoang sơ vốn có của con sông “Thuyền tôi trôi trên Sông Đà. Cảnh ven sông ở đây lặng tờ. Hình như từ đời Trần đời Lê, quãng sông này cũng lặng tờ đến thế mà thôi”. Vượt qua những đoạn có thác nước dữ dội, những con đập xoáy tít là hình ảnh những khúc sông hiền hòa, yên bình và thơ mộng. Cảnh ven sông tịch mịch, yên ả như tờ, hai bên bờ sông có “ một nương ngô nhú lên mấy lá ngô non đầu mùa. Mà tinh không một bóng người. Cỏ gianh đồi núi đang ra những nõn búp. Một đàn hươu cúi đầu ngốn búp cỏ gianh đẫm sương đêm”. Không gian yên ả, tĩnh lặng gần như tuyệt đối, không có lấy một bóng người chỉ có duy nhất âm thanh của “một đàn hươu cúi đầu ngốn búp cỏ gianh đẫm sương đêm”. Hai lần tính từ “lặng tờ” được lặp lại theo kiểu trùng điệp rất đặc trưng của trang văn Nguyễn Tuân gợi lên một không gian vắng lặng, có cảm giác đi trên sông mà như đang ngược trở lại với thời quá khứ từ đời Lí, Trần, Lê. Câu văn sử dụng những thanh bằng nối tiếp nhau càng tô đậm vẻ đẹp tĩnh lặng, hoang sơ của cảnh vật mây trời bên dòng sông Đà.

Để làm nổi bật vẻ đẹp tĩnh lặng pha lẫn hoang sơ của hai bên dòng sông Đà,  nhà văn sử dụng những câu văn so sánh “Bờ sông hoang dại như một bờ tiền sử….nỗi niềm cổ tích ngày xưa”, hai phép so sánh ngang bằng, kết hợp với điệp từ bờ sông khiến cho những câu văn giàu âm thanh và tính nhạc… Tác giả so sánh không nhằm cụ thể hóa sự vật mà để trừu tượng và thơ mộng hóa sự vật.

Đứng giữa không gian mây trời sông nước, cái tôi trữ tình của nhà văn có cảm giác bồi hồi, xao xuyến và thèm lắm một “tiếng còi xúp – lê của một chuyến xe lửa đầu tiên đường sắt Phú Thọ – Yên Bái – Lai Châu”. Đây là cách nói để làm duyên của nhà văn Nguyễn Tuân, có lẽ vì cảnh vật hoang vắng, tịch mịch quá nên nhà văn thèm âm thanh của cuộc sống thường nhật với tiếng còi xe, tiếng người gọi nhau í ới. Qua đây dường như nhà văn cũng muốn gửi gắm mong ước về sự đổi thay của quê hương Tây Bắc trong một ngày gần.

“Con hươu thơ ngộ ngẩng đầu nhung khỏi áng cỏ sương, chăm chăm nhìn tôi không chớp mắt mà như hỏi tôi bằng cái tiếng nói riêng của con vật lành: “Hỡi ông khách Sông Đà, có phải ông vừa nghe thấy một tiếng còi sương?” Câu văn mở ra trước mắt người đọc về cuộc đối thoại trong tưởng tượng giữa vị khách sông Đà và loài vật nơi đây. Các định ngữ “thơ ngộ”, ‘ngẩng đầu nhung” mang đến sự sống tràn trề của cảnh vật, làm cho bức tranh thiên nhiên tịch mịch nhưng vẫn giàu nhựa sống, sức sống. Hình ảnh “đàn cá dầm xanh quẫy vọt lên mặt sông bụng trắng như bạc rơi thoi” đã phá vỡ toàn bộ sự tịch mịch, yên ả được khắc họa từ những đoạn văn bên trên, nó gợi đến âm thanh của sự sống tiềm tàng của cảnh vật trên sông Đà.” Thuyền tôi trôi trên “Dải sông Đà bọt nước lênh đênh – Bao nhiêu cảnh bấy nhiêu tình”…. của thượng nguồn Tây Bắc”. Đến đây vẻ đẹp của sông Đà lại được khám phá với vẻ đẹp tình tứ, hiền hòa, đậm đà bản sắc văn hóa bởi nó gắn với những câu thơ tài hoa của thi sĩ Tản Đà. Có thể nói nhà văn đã khai thác cảnh đẹp của con sông dưới tất cả các phương diện văn hóa, lịch sử, trong sự đối sánh với truyền thống văn hóa của dân tộc.

Bằng tấm lòng gắn bó và yêu mến tha thiết với quê hương đất nước, bằng nghệ thuật sử dụng ngôn từ bậc thầy, Nguyễn Tuân đã phác họa vẻ đẹp hoang sơ, tĩnh lặng của con sông Đà một cách trọn vẹn chỉ bằng một đoạn trích rất ngắn. Qua đoạn trích chúng ta càng thêm yêu mến phong cách và cảm phục tài hoa của nhà văn có 1 không 2 trong lịch sử thơ ca của dân tộc.

———————————-

Trên đây, Toptailieu đã cùng các bạn tìm hiểu cách cảm nhận về đoạn “Thuyền tôi trôi trên sông Đà… trên dòng trên” học sinh giỏi . Hi vọng đây là những thông tin bổ ích cho các bạn. Chúc các bạn học tập tốt.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.