Để nói về cảnh đẹp Tây Bắc và con người nơi đây, Nguyễn Tuân đã ngao du đến nơi này và viết tác phẩm Người lái đò sông Đà thể hiện mọi khía cạnh con người làm công việc lái đò trên sông Đà. Trong bài viết này Toptailieu sẽ chia sẻ đến bạn đọc cách cảm nhận về hình tượng Người lái đò sông Đà trong cảnh vượt thác học sinh giỏi kèm dàn ý hay và chính xác nhất.

1. Dàn ý cảm nhận về hình tượng Người lái đò sông Đà trong cảnh vượt thác học sinh giỏi kèm dàn ý

Mở bài

– Tác giả Nguyễn Tuân – một nhà văn tài hoa của văn học nghệ thuật Việt Nam, ông có  phong cách riêng ưa chủ nghĩa xê dịch, thích ngao du và tìm tòi những điều mới lạ. Ông đã đến với Tây Bắc để tìm chất vàng mười và sáng tác bài Người lái đò sông Đà, vẻ đẹp về thiên nhiên và con người đã làm cho ông thấy ấn tượng sâu sắc.

Thân bài

– Những cuộc vượt thác của ông đã để lại những ấn tượng sâu sắc

+ Ở lần vượt thác thứ nhất: Ông đã dũng mãnh hiện lên với những sức mạnh để chiến đấu với con sông Đà để vượt qua trùng vi thứ nhất.

+ Ở lần vượt thác thứ hai: Với tài hoa nghệ sĩ của Nguyễn Tuân ông đã khắc họa lên những vẻ đẹp của con sông và nói về nét hung bạo của con sông ở lần vượt thác này của ông lái đò, ông lái đò không hề nghỉ tay, mà phải mạnh mẽ phá vòng vây thứ hai để giải nguy.

=> Qua hai lần vượt thác đầu tiên, ta thấy được sự hung bạo của con sông Đà chỉ thường trực lấy đi tính mạng của ông lái đò, nhưng cũng vì thế mà thấy được sự dũng cả tài ba của ông lái đò.

+ Ở lần vượt thác thứ ba: Chiến thắng hai lần vượt thác trước đó ông lái đò trở nên yên tâm hơn nhưng rồi cũng đến lần vượt thác thứ ba, lúc này dòng sông điên cuồng và dữ dội hơn rất nhiều, chắc tay lái chèo ông lái đò vượt qua với sự dũng cảm và cố gắng.

Kết bài

– Những suy nghĩ về cảnh vượt thác

– Về nội dung và đặc sắc nghệ thuật được thể hiện

– Nguyễn Tuân – nhà văn tài năng không chỉ trong Người lái đò sông Đà và con trong tất cả các tác phẩm mà ông gửi gắm

Cảm nhận về hình tượng Người lái đò sông Đà trong cảnh vượt thác học sinh giỏi kèm dàn ý

2. Bài văn cảm nhận về hình tượng Người lái đò sông Đà trong cảnh vượt thác học sinh giỏi kèm dàn ý

“Tây Bắc ư? Có riêng gì Tây Bắc

Khi lòng ta đã hóa những con tàu

Khi Tổ quốc bốn bề lên tiếng hát

Tâm hồn ta là Tây Bắc chứ còn đâu”

(Tiếng hát con tàu – Chế Lan Viên)

Tây Bắc là mảnh đất gây thương nhớ với biết bao nhà văn, nhà thơ. Họ đã dành tình cảm cho không chỉ thiên nhiên nơi đây mà còn cho con người –  những người lao động gần gũi, chất phác. Với Nguyễn Tuân, một cây bút “suốt đời đi tìm cái đẹp”, ông đã khám phá vẻ đẹp của con người Tây Bắc thông qua tùy bút “Người lái đò sông Đà”. Điều này được thể hiện cụ thể qua hình tượng người lái đò trong cảnh vượt thác.

Tùy bút “Người lái đò sông Đà” được in trong tập tùy bút sông đà, xuất bản năm 1960. tác phẩm là kết quả của chuyến đi thực tế của nhà văn tới Tây Bắc trong cuộc kháng chiến chống pháp. Ngoài phong cảnh thiên nhiên hùng vĩ, thơ mộng, nhà văn đã tìm tòi và khám phá ra nét đẹp trong tâm hồn của con người – hay còn gọi là “thứ vàng mười đã qua thử lửa”.

Ông lái đò được Nguyễn Tuân miêu tả đã n70 tuổi, tuổi của buổi xế chiều. Thế nhưng, con người gắn bó với sông nước ấy có ngoại hình khiến ta kinh ngạc: “Bước vào tuổi 70, đầu tóc bạc trắng, thân hình ông lái đò vẫn đẹp như một pho tượng bằng đá cẩm thạch. Nước da ánh lên chất sừng chất mun. Cánh tay rắn chắc trẻ tráng. Cặp mắt tinh anh, nhãn lực nhìn xa vời vợi”. Trên ngực của ông nổi lên một số thương tích mà Nguyễn Tuân gọi đó là “thứ huân chương lao động siêu hạng”.

Cảnh vượt thác đã thể hiện được chất tài hoa nghệ sĩ, trí dũng kiên cường của ông lái đò. Thoạt nhìn, ta thấy cuộc thủy chiến giữa ông lái đò với con sông là cuộc chiến không cân xứng. Bởi một bên là thiên nhiên lớn lao, dữ tợn, hiểm độc, một bên là con người nhỏ bé, đơn độc chỉ với chiếc cán chèo. Người xưa vẫn coi “cưỡi con gió mạnh, đạp đầu sóng dữ” là biểu tượng cho lý tưởng sống anh hùng. Ông lái đò dưới ngòi bút của Nguyễn Tuân là con người cưỡi gió đạp sóng theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Cuộc chiến của ông lái đò được chia thành 3 chặng vượt qua vòng vây của thác nước, đá sông.

Ở trùng vi thạch trận đầu tiên, ông lái đò xung trận với khí thế quyết liệt. Những hòn đá “bệ vệ oai phong lẫm liệt được nước thác làm thành viện”  liều mạng xông vào “đá trái mà thúc gối vào bụng và hông thuyền”. Ông đã bình tĩnh “hai tay giữ mái chéo khỏi bị bắt lên khỏi sóng”. Lúc bị sóng thác đánh miếng đòn hiểm độc “bóp chặt lấy hạ bộ” đau điếng, song người lái đò vẫn chỉ huy ngắn gọn và tỉnh táo. Ông đò thực là người chiến sĩ dũng cảm, bình tĩnh nén mọi đau đớn để chiến thắng kẻ thù.

Sang trùng vi thứ hai, thiên nhiên càng thêm nham hiểm. Kẻ địch của ông đò thay đổi chiến thuật, chúng tăng thêm nhiều cứa tử. Cửa sinh bố trí lệch sang phía tả ngạn, bí hiểm hơn ở trùng vi trước, hòng đánh lừa con thuyền. Nhưng, ông đò với kinh nghiệm dày dặn cùng trí nhớ siêu phàm đã “nắm chắc binh pháp của thần sông, thần đá”. Ông “cưỡi lên thác sông đà phải cưỡi đến cùng như là cưỡi hổ”. Nắm chặt được cái bờm của sóng đúng luồng rồi ông đò ghi cương lái phóng nhanh vào cửa sinh, lái miết một đường chéo con thuyền lướt nhanh, bất ngờ khiến cả bọn đá thủy quân không kịp trở tay, khiến “cái thằng đá tướng đứng chiến ở cửa vào đá tiu nghỉu cái mặt xanh lè thất vọng.” Qua đây ta thấy được sự tài giỏi, thông minh của ông lái đò.

Sang đến trùng vi cuối cùng, thiên nhiên đã bày binh bố trận, chỉ chờ đợi thời cơ thích hợp để nuốt chửng ông lái đò. “Bên phải, bên trái đều là luồng chết cả”. Ông lái đò như một người chỉ huy dày dặn cứ phóng thẳng thuyền, chọc thủng cửa, giữa đó “vút vút, cửa ngoài, cửa trong, lại cửa trong cùng thuyền như một mũi tên tre xuyên nhanh qua hơi nước, vừa xuyên vừa tự động lái, lượn được”. Bản hùng ca vượt thác lên đến coa trào. Con thuyền lướt nhanh trên đầu sóng, và trên đó ta thấy hình ảnh người lái đò vừa anh dũng, thông minh vừa tài hoa nghệ sĩ. Thác dữ không chặn bắt được con thuyền. Cuối cùng, con người đã chiến thắng được sức mạnh thần thánh của thiên nhiên.

Điều làm nên chiến thắng ấy chính là do sự ngoan cường, chí quyết tâm, nhất là kinh nghiệm đò giang sông nước, lên thác xuống ghềnh của ông lái đò. Người lái đò sông Đà chính là khúc hùng ca ca ngợi con người, tôn vinh ý chí kiên cường của con người đã mang tới thắng lợi huy hoàng trước sự nguy hiểm của thiên nhiên. Đấy chính là những yếu tố làm nên “chất vàng mười” của nhân dân Tây Bắc nói riêng và người dân lao động nói chung.

Cuộc vượt thác kì vĩ của ông lái đò thật gay cấn, hồi hộp. Để miêu tả thành công điều đó, Nguyễn Tuân đã sử dụng đoàn binh hùng hậu của ngôn từ. Ông vận dụng khéo léo kiến thức trong nhiều lĩnh vực khác nhau như: quân sự, điện ảnh, võ thuật… để khắc họa hình ảnh thiên nhiên và vẻ đẹp của con người. Hình tượng người lái đò hiên ngang, sừng sừng hiện lên trong ống quay phim của người nghệ sĩ, cao lớn lung linh như một vị thần.

Đọc “Người lái đò sông Đà”, người ta càng hiểu hơn lý do vì sao cái đẹp trong văn Nguyễn Tuân lại được coi là cái đẹp đạt đến độ hoàn thiện, hoàn mỹ. Bằng tình yêu, sự ngợi ca con người, Nguyễn Tuân đã tái hiện lên nét đẹp lao động bình dị của con người Tây Bắc.

———————————-

Trên đây, Toptailieu đã cùng các bạn tìm hiểu cách cảm nhận về hình tượng Người lái đò sông Đà trong cảnh vượt thác học sinh giỏi kèm dàn ý. Hi vọng đây là những thông tin bổ ích cho các bạn. Chúc các bạn học tập tốt.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.