Đề bài: Phân tích giá trị biểu cảm của hai câu thơ sau trong bài thơ Ông đồ của Vũ Đình Liên:

Giấy đỏ buồn không thắm/

Mực đọng trong nghiên sầu

Mẫu số 1:

Trong bài thơ “Ông đồ” của nhà thơ Vũ Đình Liên, hai câu thơ “Giấy đỏ buồn không thắm/Mực đọng trong nghiên sầu” mang nhiều giá trị biểu cảm. Với phép nghệ thuật nhân hóa, câu thơ như diễn tả nỗi buồn tủi của ông đồ về số phận của mình cũng như số phận của nghề viết chữ. Giấy dùng để cho chữ là loại giấy mỏng, chỉ một chút ẩm ướt là có thể khiến giấy hằn màu mực. Vậy mà nay, loại giấy đỏ ấy, lại chẳng thấm vào đâu bởi sự tàn phai theo thời gian trước những xu hướng mới du nhập vào nền văn hóa. Hộp mực được mài sẵn, chỉ chờ vẽ nên những con chữ rồng bay phượng múa nhưng tiếc rằng, sự chờ đợi từ hi vọng nay hóa thành thất vọng. Sẽ chẳng ai đến xin chữ ông đồ nữa. Tâm trạng buồn đau của ông đồ đã lan tỏa đến hộp mực, mảnh giấy.

Mẫu số 2:

Có chăng mọi thứ rồi sẽ phai tàn theo thời gian? Trong hai câu thơ “Giấy đỏ buồn không thắm/Mực đọng trong nghiên sầu” của bài thơ “Ông đồ” do Vũ Đình Liên sáng tác đã cho chúng ta những cảm nhận về nét đẹp văn hóa cho chữ một thời vang bóng. Giá trị biểu cảm của hai câu thơ được thể hiện qua biện pháp nhân hóa tài tình mà tác giả đã ngâm mình vào con chữ. Giấy và hộp mực, trước sự chờ đợi vô vọng, không có khách sang xin chữ diễn tả nội tâm buồn bã của ông đồ. Để làm nghề viết chữ, ngoài chữ đẹp như rồng bay phượng múa và cái hồn của người cho chữ thì những vật dụng để viết (giấy, bút, mực) là thứ không thể thiếu. Vậy mà giờ đây, khi ngồi tại vị trí cũ, chứng kiến sự du nhập nhiều văn hóa mới lạ, ông đồ dần trôi vào dĩ vãng. Những mảnh giấy “ế hàng” chẳng buồn thấm mực và hộp mực không thôi buồn sầu.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.