Câu trả lời chính xác nhất:

– Anh thanh niên giọng cười nhưng đầy tiếc rẻ là vì: Anh thanh niên đang nuối tiếc những gì trong thời gian ấy, một phần cũng bởi thời gian cũng không có nhiều nên anh thanh niên chỉ có thể cười đầy tiếc rẽ.

– Nhà họa sĩ tặc lưỡi đứng dậy vì: Vốn dĩ thời gian chỉ có hạn, mà lại không thể có thừa/có đủ thời gian để nhà họa sĩ nói với anh thanh niên về những điều nhà họa sĩ suy nghĩ về anh thanh niên ấy. Nên ông chỉ còn cách tặc lưỡi đứng dậy, lên đường tiếp tục cuộc hành trình.

Để giúp các bạn hiểu hơn về câu hỏi Vì sao anh thanh niên giọng cười nhưng đầy tiếc rẻ còn nhà họa sĩ tặc lưỡi đứng dậy?, Toptailieu đã mang tới bài mở rộng sau đây về tác phẩm “Lặng lẽ Sa Pa”, mời các bạn cùng tham khảo.

1. Tìm hiểu chung về tác giả

– Nguyễn Thành Long (1925 – 1991), quê ở huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam.

– Sau Cách mạng Tháng Tám, Nguyễn Thành Long tham gia hoạt động văn nghệ trong những năm kháng chiến chống Pháp (1946-1954) ở Nam Trung Bộ và bắt đầu viết văn vào thời gian này.

– Sau 1954, tập kết ra Bắc, Nguyễn Thành Long chuyển về sáng tác và biên tập ở các báo chí, nhà xuất bản.

– Nguyễn Thành Long là cây bút chuyên viết về truyện ngắn và kí.

– Nguyễn Thành Long đã cho xuất bản nhiều tác phẩm văn xuôi (tiêu biểu hơn cả là truyện ngắn, bút ký), gồm các tập: Ta và chúng nó (tập truyện ngắn, 1950), Khúc hát của người cán bộ (truyện vừa, 1950), Bát cơm Cụ Hồ (tập bút ký, 1952), Gió bấc gió nồm (tập bút ký, 1956), Giữa trong xanh (tập truyện ngắn, 1972),….

>>> Tham khảo: Phân tích bài thơ “Quê hương” của Đỗ Trung Quân

Vì sao anh thanh niên giọng cười nhưng đầy tiếc rẻ còn nhà họa sĩ tặc lưỡi đứng dậy?

2. Tìm hiểu chung về tác phẩm

– Tóm tắt truyện:

Lặng lẽ Sa Pa kể về cuộc gặp gỡ tình cờ giữa các nhân vật: ông họa sĩ già, cô kỹ sư trẻ, bác lái xe và anh thanh niên làm khí tượng trong vòng nửa giờ trên đỉnh núi Yên Sơn khi xe dừng lại. Ông họa sĩ và cô gái lên thăm nơi ở và làm việc của anh thanh niên trên núi. Anh bộc bạch với họ về công việc, về cuộc sống, về những suy nghĩ của mình. Ông họa sĩ đã kịp ghi lại ký họa chân dung anh. Anh muốn giới thiệu với ông họa sĩ những người khác xứng đáng hơn để vẽ. Họ chia tay nhau trong niềm xúc động.

– Nguồn gốc xuất xứ:

+ “Lặng lẽ Sa Pa” được sáng tác năm 1970, trong chuyến đi thực tế của tác giả ở Lào Cai. Đây là một truyện ngắn tiêu biểu ở đề tài viết về cuộc sống mới hòa bình, xây dựng chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc.

+ In trong tập “Giữa trong xanh” (1972) của Nguyễn Thành Long.

– Bố cục: Bài thơ được chia làm 3 phần:

+ Phần 1: Từ đầu đến “kìa, anh ta kia”: Anh thanh niên qua lời giới thiệu của bác lái xe.

+ Phần 2: Tiếp theo đến “không có vật gì như thế”: Cuộc gặp gỡ, trò chuyện giữa anh thanh niên với ông họa sĩ và cô kĩ sư.

+ Phần 3: Còn lại: Cuộc chia tay cảm động.

3. Phân tích nhân vật anh thanh niên

a) Giới thiệu về nhân vật và hoàn cảnh sống

– Xuất hiện trong lời giới thiệu của ông lại xe: đó là một trong những người cô độc nhất thế gian, thèm người.

– Hai mươi bảy tuổi, tầm vóc nhỏ bé, nét mặt rạng rỡ.

– Sống một mình trên đỉnh Yên Sơn cao 2600m, bốn bề chỉ có cây cỏ và mây mù.

→ Nghệ thuật miêu tả gián tiếp, trực tiếp được sử dụng để khắc họa hoàn cảnh sống thật đặc biệt: cô đơn, vắng vẻ của anh thanh niên

– Nơi ở và cách sống, cách sinh hoạt:

+ Nơi ở: sạch sẽ với chiếc giường con, một bàn học, một giá sách.

+ Cách sống, cách sinh hoạt: Trồng hoa, nuôi gà, tự học, đọc sách.

→ Nghệ thuật liệt kê, miêu tả nhằm khắc họa nơi ở giản dị nhưng ngăn nắp, gọn gàng cùng cách sống rất đẹp của anh thanh niên

b) Công việc và suy nghĩ về công việc, về mọi người

– Công việc của anh thanh niên:

+ Làm công tác khí tượng kiêm vật lí địa cầu.

+ Công việc hằng ngày của anh là: đo gió, mưa, nắng, tính mây, đo chấn động địa chất dự vào việc dự báo thời tiết, phục vụ sản xuất và chiến đấu

→ Công việc của anh thanh niên vất vả, gian khổ, đòi hỏi sự chính xác cao nhưng anh là người yêu rất công việc.

– Suy nghĩ của anh thanh niên về công việc:

+ Khi ta làm việc, ta với công việc là đôi.

+ Anh luôn nghĩ: mình sinh ra là gì, mình đẻ ở đâu, mình vì ai mà làm việc.

→ Đây là những suy nghĩ đúng đắn, nghiêm túc và sâu sắc

– Khi anh suy nghĩ và nói về người khác:

+ Khi gặp nhà họa sĩ:

Khi nhà họa sĩ phác họa bức chân dung anh, anh đã khẩn khoản: “Không, xin bác đừng mất công vẽ cháu. Cháu không xứng đáng đâu, để cháu giới thiệu với bác những người khác đáng vẽ hơn” => Anh cảm thấy mình là người bình thường trong muôn vàn những người khác.

Vì sao anh thanh niên giọng cười nhưng đầy tiếc rẻ còn nhà họa sĩ tặc lưỡi đứng dậy?

Anh thanh niên còn cười nhưng đầy tiếc rẻ vì anh nuối tiếc rằng thời gian quá ngắn, chưa thể nói hết được chuyện. Nhà họa sĩ cũng tặc lưỡi đứng dậy vì thời gian chỉ có hạn, mà lại không thể có thừa/có đủ thời gian để nhà họa sĩ nói với anh thanh niên về những điều nhà họa sĩ suy nghĩ về anh thanh niên ấy. Nên ông chỉ còn cách tặc lưỡi đứng dậy, lên đường tiếp tục cuộc hành trình.

+ Anh kể về ông kĩ sư ở vườn rau Sa Pa: ngồi im rình xem ong lấy phấn, thụ phấn.

+ Anh khâm phục đồng chí nghiên cứu khoa học đang làm bản đồ sét…

-> Dù còn trẻ tuổi nhưng anh đã thấm thía cái nghĩa, cái tình của mảnh đất Sa Pa nơi mà mình được sinh ra và lớn lên; thấm thía sự hi sinh thầm lặng của những con người ngày đêm làm việc và lo nghĩ cho đất nước.

Có thể nói, qua cuộc gặp gỡ và trò chuyện, nhân vật anh thanh niên được khắc họa giản dị, khiêm nhường, đẹp trong suy nghĩ, trong cách sống và trong tâm hồn. Đó là nét vẽ đơn sơ, chân dung một con người có tầm vóc nhỏ bé mà nét mặt rạng rỡ.

4. Phân tích một số nhân vật khác

a) Ông họa sĩ

– Là nhân vật ẩn mình.

– Là người từng trải cuộc sống và am tường nghệ thuật.

– Ông xúc động, bối rối ngay phút đầu gặp anh thanh niên.

– Là nhân vật góp phần làm nổi bật chân dung nhân vật chính thêm sáng đẹp và chứa đựng chiều sâu tư tưởng.

b) Cô kỹ sư:

– Cuộc gặp gỡ bất ngờ, những điều anh nói, chuyện anh kể về những người khác khiến cô bàng hoàng.

– Cô hiểu thêm về cuộc sống một mình dũng cảm tuyệt đẹp.

– Yên tâm hơn về sự lựa chọn của mình.

c) Bác lái xe:

– Là nhân vật môi giới có tác dụng kích thích.

– Hiếu khách, ân cần và niềm nở.

5. Giá trị nội dung và giá trị nghệ thuật

a) Giá trị nội dung

– Truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa khắc họa thành công hình ảnh những người lao động bình thường, mà tiêu biểu là anh thanh niên làm công tác khí tượng ở một mình trên đỉnh núi cao. Qua đó, truyện khẳng định vẻ đẹp của con người lao động và ý nghĩa của những công việc thầm lặng.

b) Giá trị nghệ thuật

– Xây dựng tình huống hợp lí, cách kể chuyện tự nhiên.

– Nhân vật chính được miêu tả từ nhiều điểm nhìn.

– Kết hợp tự sự, miêu tả, biểu cảm, bình luận.

– Truyện ngắn giàu chất thơ:

+ Chất thơ toát ra từ phong cảnh thiên nhiên Sa Pa

+ Vẻ đẹp của con người nơi Sa Pa.

– Lời văn mượt mà, trau chuốt, đầy chất thơ, giàu chất hội họa, trong trẻo.

—————————-

Trên đây là bài tìm hiểu và mở rộng của Toptailieu về câu hỏi Vì sao anh thanh niên giọng cười nhưng đầy tiếc rẻ còn nhà họa sĩ tặc lưỡi đứng dậy?. Hi vọng thông qua bài tìm hiểu trên, Toploigiai có thể giúp các bạn hiểu rõ hơn về câu hỏi.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.