Bài mẫu tham khảo cuộc thi viết thư quốc thế UPU lần thứ 50 chủ đề: Em hãy viết thư cho một người thân trong gia đình để chia sẻ trải nghiệm của mình về đại dịch Covid-19.

1. Viết thư gửi Bố mẹ về đại dịch Covid 19

                                                                                                        Bệnh Viện, ngày 15 tháng 12 năm COVID-1

Ba mẹ xa nhớ!

Ba mẹ ở nhà có khoẻ không? Sắp tới vụ Xuân chắc là ba mẹ bận rộn lắm nhỉ! Ở trong bệnh viện này, con vẫn còn trong thời gian điều trị, nên chưa thể về để phụ giúp ba mẹ. Ba mẹ đừng trách con nhé!

Cũng tại con ham đi du lịch “mùa đại hạ giá” mà phải tạm xa gia đình thêm vài ngày nữa. Con thật cảm thấy có lỗi với ba mẹ quá! Tuy nhiên chuyến đi cũng đã đem lại cho con nhiều trải nghiệm quý giá, mà bình thường không dễ gì có được.

Nơi con đến không khí thật trong lành và mát mẻ, trời trong xanh, nắng hiền hoà, gió biển thổi lồng lộng. Đặc biệt, hải sản tươi roi rói như mới vừa vớt lên mà giá lại rẻ vô cùng. Thật tiếc là con không thể mang về, nhưng con có mua một vài thứ khác để làm quà cho ba mẹ và ông bà đây.

Con cứ nghĩ nước ta đã chống dịch thành công, các công ty du lịch đã mở cửa trở lại thì không còn phải sợ nữa. Tuy nhiên con đã lầm, virus corona mới này quả thật hết sức nguy hiểm, số người chết trên thế giới đã lên đến hơn 1,5 triệu người. Virus không ngừng biến đổi và lây đi lây lại nhiều lần khiến cho việc chống dịch gặp rất nhiều khó khăn. Người dân, bác sĩ và chính quyền phải gồng mình hết sức để chống dịch. Chiến dịch phong tỏa lần hai đã khiến cho học sinh chúng con phải nghỉ học dài ngày rồi bố mẹ ạ.

Con ở trong này vẫn khoẻ như voi, ba mẹ đừng lo nhé. Hằng ngày được các cô chú và đội ngũ y bác sĩ tận tình thăm khám, tư vấn, giúp đỡ, lấy dịch mũi họng xét nghiệm định kỳ. Cho đến nay con đã âm tính lần 2 với virus corona rồi ba mẹ ạ! Con cảm thấy vui và may mắn lắm, nên tâm lý đã hoàn toàn ổn định chứ không hoang mang, lo sợ như khi mới vào. Các cơn đau họng, đau cơ và ho đã giảm nhiều, con đã hết sốt có thể đi lại trong phòng, đã ăn được cháo và tự vệ sinh cá nhân.

Con thật biết ơn các cô chú trong bệnh viện, đặc biệt là đội ngũ y, bác sĩ, điều dưỡng đã không quản ngại khó khăn, gian khổ, không sợ bị lây virus,… Đã chăm sóc, chữa trị cho con chu đáo thật đúng với câu “lương y như từ mẫu”. Có được đội ngũ chống dịch ở tuyến đầu tuyệt vời như thế này, đã góp phần cho Việt Nam chúng ta chiến thắng COVID-19 lần hai đấy ba mẹ ạ!

Qua đợt dịch lần thứ hai này, con thiết nghĩ mọi người hãy tuyệt đối tuân thủ quy định cách ly của chính quyền, thường xuyên đeo khẩu trang, rửa tay bằng xà phòng hoặc nước sát khuẩn kể cả khi nước ta đã thông báo không còn ca lây nhiễm trong cộng đồng. Tăng cường tập thể dục, ăn uống đầy đủ chất nâng cao thể trạng, có tâm lý sống vững vàng, bình tĩnh trước những biến cố đột xuất, không tụ tập đông người, lo lắng thái quá sẽ ảnh hưởng đến sức khoẻ.

Nếu tình hình tiến triển tốt hơn, có thể khoảng một tuần nữa là con được xuất viện rồi. Nghĩ đến lúc được xuất viện, cầm tờ giấy xác nhận đã khỏi hoàn toàn COVID-19 con thật thấy vui và sung sướng lắm.

Cho con gửi lời thăm ông bà và chúc ông bà nhiều sức khoẻ nhé! Ba mẹ đừng lo nghĩ gì về con nhé, con của ba mẹ vẫn tốt, vẫn đang chiến đấu và chiến thắng COVID-19 rồi đây.

Hẹn một ngày không xa, con sẽ về bên vòng tay yêu thương của ba mẹ, chúc ba mẹ vạn sự an khang!
 

                                                                                                                                           Con yêu của ba mẹ!

2. Viết thư gửi Bố về đại dịch Covid 19

Bố ơi! Kể từ khi bố ra đi, con virus nCoV đã làm cho Vũ Hán nói riêng và thế giới nói chung bước một thời kỳ đại dịch. Số người chết đã lên tới hơn 1,6 triệu người, hơn 73 triệu ca nhiễm và số người nhiễm vẫn đang tiếp tục tăng. Nền kinh tế nhiều nước bước vào giai đoạn suy thoái trầm trọng.

—————————————————

                                                                                                              Vũ Hán, ngày 16 tháng 12 năm COVID-1

Bố Lượng yêu quý!

Ở nơi Thiêng Đường bố có khoẻ không? Bố có nhớ con không? Nếu có, bố hãy gửi ánh sao băng bay về cho con biết nhé!

Vậy là Tết này bố không còn về sum họp cùng con, cùng gia đình thân yêu nữa rồi. Thời gian thấm thoát thoi đưa, đến nay đã hơn 300 ngày, nỗi đau trong con vẫn còn như mới hôm qua và không khi nào con thôi nhớ bố!

Bố ơi! Kể từ khi bố ra đi, con virus nCoV đã làm cho Vũ Hán nói riêng và thế giới nói chung bước vào một thời kỳ đại dịch. Số người chết đã lên tới hơn 1,7 triệu người, hơn 74 triệu ca nhiễm và số người nhiễm vẫn đang tiếp tục tăng. Nền kinh tế nhiều nước bước vào giai đoạn suy thoái trầm trọng.

Hồi đó, khi virus mới hình thành, bố đã nhận thấy điều bất thường ở một số ca bệnh viêm phổi không rõ nguyên nhân và cảnh báo mọi người chủ động phòng tránh. Ấy thế mà người ta lại vu oan cho bố là bịa đặt, là phát tán thông tin gây xáo trộn xã hội. Giờ thì họ đã sáng mắt ra rồi đấy! Số ca lây nhiễm tăng kinh khủng, bệnh viện quá tải phải cấp tốc xây dựng bệnh viện dã chiến ở nhiều nơi, khẩu trang, dung dịch sát khuẩn, đồ bảo hộ, thuốc men, máy thở, … trở nên khan hiếm và đắt đỏ. Nếu như ngay từ ban đầu họ phối hợp với bố để tìm hiểu căn bệnh thì đâu đến nỗi lây lan ra toàn cầu như bây giờ, nếu như họ … thì bố đâu có … Con thật thấy giận họ vô cùng, vì sự vô tâm đến vô lý của họ đã để cho con virus tàn ác kia cướp mất người bố thân yêu của con và hàng triệu người trên thế giới.

Bố biết không, cứ mỗi tối thứ bảy con lại nhìn ra cửa để chờ bố về, nhưng chỉ có tiếng gió, tiếng xe, tiếng muỗi vi vu thôi bố ạ. Nước mắt con cứ thế tuôn rơi lã chã. Từ nay lấy ai chơi xe với con, ai nằm bên con, ai làm cái gối ôm cho con kể chuyện bla bla… Ai đèo con đi học, ai đá bóng cùng con mỗi chiều chủ nhật? Ai lấy thuốc cho con mỗi con khi ốm? Bố ơi! Bố ơi!

Bố thường dạy con phải biết mạnh mẽ khi đường đời nhiều đau thương, phải giữ tinh thần can trường trước bão tố cuộc đời. Bố hay nói rằng: Con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra là để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim người khác. Có thể bố đã đúng, khi việc bố làm đã in dấu lại trong trái tim hàng triệu người, với họ bố là người anh hùng giữa xã hội nhiễu nhương.

Bố kính yêu ơi! Con báo cho bố một tin vui là: Mẹ đã sinh được em bé rồi đấy, một bé trai rất kháu khỉnh và giống bố như đúc luôn. Đặc biệt là đôi mắt to tròn, đôi tay vẫy vẫy, miệng e e như đang gọi bố về. Một điều thật tuyệt vời phải không bố! Vậy là từ nay con đã có em, sau này em lớn con sẽ kể cho em nghe về bố, về một người hùng giữa đại dịch virus corona trong trái tim mọi người. Con sẽ thay bố chăm sóc mẹ, trò chuyện pha trò hài hước để mẹ luôn cười và vui sống nha bố!

Giờ này trên Thiên Đường xa xôi bố có lạnh lẽo lắm không? Con xin gửi đến bố ngàn nụ hôn để bố cảm thấy ấm lòng hơn nhé! Tuy đại dịch COVID-19 đã cướp đi người bố ngoài đời của con, nhưng không thể nào cướp đi người bố trong lòng con. Con xin hứa với bố con sẽ sống tốt, sống mạnh mẽ như những gì bố của con đã sống.

                                                        Cảm ơn bố, vì những gì bố đã làm cho con và cho cuộc sống này! Con yêu bố!

                                                                                                                                    Hoàng Dung

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *